Tái bản “Cơ hội của Chúa” & Nguyễn Việt Hà tái ngộ nước Pháp

Posted on 21/03/2013

1



  • Tiếp theo lễ lên ngôi của Giáo hoàng Francis, sự kiện có liên quan tới Chúa nên được nhắc tới trong tháng 3 này có lẽ là việc tái bản “Cơ hội của Chúa” – tiểu thuyết đầu tay, nổi tiếng nhất và gây tranh cãi nhất của Nguyễn Việt Hà (tới mức nghe nói đã từng bị “cấm” tái bản vào đầu những năm 2000).
    Ít gây tranh cãi nhất, có lẽ là ý kiến của GS Hoàng Ngọc Hiến, “Cơ hội của Chúa” tạo một vị trí đặc biệt cho Nguyễn Việt Hà trong văn xuôi Việt Nam đương đại…”.
  • Cũng trong tháng 3/13 (*), Cơ hội của Chúa được dịch sang tiếng Pháp và xuất bản tại thủ đô Ánh sáng (dịch giả Đoàn Cầm Thi). Nguyễn Việt Hà hiện đang miệt mài ký tặng sách cho độc giả nhân lễ ra mắt bản dịch lần đầu tiên tại Paris. Mong tác giả sẽ ký mỏi tay và đủ nhuận bút để chuyển cây bút Parker quen thuộc sang dòng bút Cartier xa xỉ xứ Phú-Lang-Sa…(* 15 năm sau khi ra mắt độc giả và 20 năm sau những trang bản thảo đầu tiên ra đời).
  • “Sự cùng quẫn cuối cùng của con người, đó chính là cơ hội của Chúa…” – (Tựa đề của cuốn sách – Thoạt nghe tưởng được trích từ Kinh Thánh, nhưng hình như không phải).

Liên quan:

  • CƠ HỘI CỦA CHÚA: tiểu thuyết do Nhà Xuất Bản Trẻ mua bản quyền và tái bảnCHCC
  • Đọc “Cơ hội của chúa” của Nguyễn Việt Hà – HOÀNG NGỌC HIẾN: Cảm hứng phê phán mang tinh thần hài hước khoan hòa sẽ tạo một vị trí đặc biệt cho Nguyễn Việt Hà trong văn xuôi Việt Nam đương đại…
  • Nguyễn Việt Hà, Đỗ Khiêm và Thuận giới thiệu sách tại Paris (Blog GS. Ngo Bao Chau): Văn học Việt Nam được vinh danh tại Trung tâm Sách quốc gia – Thứ hai 18 tháng 3 năm 2013, lúc 19h00 Trung tâm sách quốc gia Hôtel d’Avejan 53 rue de Verneuil, Paris 7e Liên lạc : 01 49 54 68 65 Đặt chỗ qua mail : rsvp@centrenationaldulivre.frTrung tâm sách quốc gia (Pháp) tiếp đón các tác giả NGUYỄN VIỆT HÀ với tiểu thuyết “Cơ hội của Chúa”, ĐỖ KHIÊM với “Khmers boléro” và THUẬN với “T. mất tích” (3 tiểu thuyết được xuất bản tại NXB Riveneuve).
    “Nguyễn Việt Hà, nhà văn Công giáo, được coi là một trong những người đi đầu của thế hệ mới. Anh chiếm lĩnh diễn đàn văn học ngay từ cuốn tiểu thuyết đầu tiên được xuất bản năm 1999, “Cơ hội của Chúa”. Hiện nay, tác phẩm của anh bao gồm khoảng một chục tiểu thuyết, tiểu luận và tuyển tập truyện ngắn.”
  • “Con giai phố cổ” & Đàn ông có “cạc”

Trích đoạn (Đề-mô) “Cơ hội của Chúa”:

  • “Trí giả nhạo sơn, hiền giả nhạo thuỷ, đểu giả…nhạo báng”. NABB: một dạng tuyên ngôn nghệ thuật của văn chương Nguyễn Việt Hà. Tất nhiên, giữa đểu giả và đểu thật, độc giả sẽ có lựa chọn thích hợp cho mình. Ví dụ như trích đoạn tiểu thuyết dưới đây.

DSCF9867 - Copy

Chương 5.1

Một căn phòng rộng vừa đủ. Nếu sân khấu hẹp nó sẽ chiếm gần hết, ánh sáng xiên hơi chéo. Tiện nghi trong phòng sang trọng. Trên tường treo vài ba phiên bản của Picasso và Henry Matisse. Một nam thanh niên đeo kính trắng đang ngồi salon vừa đọc tạp chí vừa nghe nhạc. Tạp chí nhất thiết phải bằng tiếng nước ngoài. Nhạc phải là Moza hoặc Bethoven. Nếu không có những bản này, bắt buộc phải thay bằng độc tấu ghita của Hải Thoại hay Văn Vượng. Tạo không khí thượng lưu trí thức đến tối đa. Yêu cầu diễn viên đóng vai nam nhân vật hình thể hơi dong dỏng, đẹp trai. Thời gian khoảng chín giờ sáng. Ðâu đấy có tiếng chim hót. Phải để khán giả tưởng tượng đấy là một phòng nhỏ trong villar. Nhân vật nữ khoảng mười chín đến hai mốt. Hình thể không có gì đặc biệt. Nữ diễn viên đóng vai này có thể mặc chính bộ đồ của mình. Ðại loại chemise thụng, quần ống côn. Nam nhân vật là chàng, nếu trong thoại miễn cưỡng phải gọi tên thì có thể là Andre hoặc Pierre. Thống nhất chọn Andre. Nữ diễn viên thống nhất gọi là Natasa.

Cô gái đi vào theo cửa phía trái sân khấu.

Chàng: (Hơi tỏ vẻ giật mình) Natasa, cơn gió nào đã đưa em đến đây?

Nàng: (rụt rè) – Em… em có một việc.

Chàng: (mở tủ lạnh lâý hai lon cocacola) Ngồi xuống đi em.

Nàng: – Anh… anh Andre.

Chàng: – Có chuyện gì vậy Nasa, anh có thể làm gì giúp em.

Nàng: – Em chết mất thôi. Em xấu hổ lắm, không thể nói được (Im lặng. Nhạc êm dịu. Cô gáí rút khăn mouchoir nức nở. Khi diễn viên thể hiện không cần nấc hoặc sụt sịt quá to).

Chàng: (Châm thuốc) – Anh với em đi ra ngoài chơi nhé.

Nàng: – Không.

Chàng: – Chuyện khủng khiếp lắm à.

Nàng: – Vâng.

Chàng: – Em nói đi. Hãy cứ coi anh như anh giai của em.

Nàng:(

Oà khóc) – Nếu hai anh của em mà biết được, em chết mất.

Chàng:

(Hình như đã đoán ra) – Uống nước đi em. Chắc không phải là chuyện tiền nong! Ðúng không?

Nàng: – Vâng.

Chàng: – Chỉ là chuyện riêng của em.

Nàng: – Vâng, gần gần thế.

Chàng:

(Cắn môi) – Natasa, em có tin anh không.

Nàng: – Em tin, trong chuyện này chẳng còn ai giúp em. Anh là bạn thân của anh giai em. Anh có nhiều mối quan hệ rộng. Em suy nghĩ suốt hai đêm mới dám đến nhờ anh.

Chàng: – Ðừng nói đến chuyện nhờ vả. Chuyện của em là chuyện của anh.

lm lặng. Nhạc êm dịu.

Chàng: – Tha lỗi cho anh nhé.

Nàng: – Sao cơ ạ.

Chàng: – Anh muốn nói thẳng thắn. Chuyện này hình như liên quan đến sức khoẻ và danh dự của em.

Nàng:

(Ngập ngừng) – Anh Andre…

Chàng: – Em bị chuyện ấy đã lâu chưa.

Nàng:

(Lường trước nhưng vẫn giật mình) – Dạ. Vâng ạ (đỏ mặt). Thưa anh, một tháng rưỡi nay.

Chàng: – Cứ coi anh như bác sĩ, đừng xấu hổ. Nào, đưa tay đây anh xem mạch

(lẩm nhẩm) Mười bốn… mười lăm. Triệu chứng tới 97%. Em buồn nôn và thèm ăn chua.

Nàng: – Vâng.

Chàng: – Em để lâu quá! Sớm một chút có thể uống thuốc. Còn bây giờ đành phải đến bệnh viện.

Nàng: – Anh Andre. Em không thể, thà giết em còn hơn.

Chàng: – Em yên tâm, anh quen anh bạn bác sĩ làm tại nhà riêng cực kỳ kín đáo. Em như em gái của anh. Danh dự của em là của anh.

Nàng:

(khóc to) – Em cảm ơn anh. Em chỉ còn biết trông vào anh.

Chàng: – Thôi, đừng nói chuyện ơn huệ. Em xúc phạm anh đấy. Sáng mai em đến đây anh bàn thêm chi tiết.

Natasa đột ngột quỳ sụp xuống hôn chân Andre. Rồi vẫn theo lối đi vào ra khỏi sân khấu. Còn một mình chàng trai uống nốt lon côca, cầm tờ tạp chí nghĩ thế nào lại đặt xuống. Vẻ mặt đăm chiêu. Ðèn tắt.

Chín giờ sáng ngày hôm sau. Vẫn căn phòng và không khí như vậy. Nhưng bây giờ là nhạc Model Talking ở góc phòng có một chiêc rideaux mới treo vội. Chàng vẫn ngồi salon, trước mặt là cuốn Tuệ Tĩnh Ðông y chú giải.

Natasa vào đỡ rụt rè hơn hôm qua.

Nàng: – Em chào anh.

Chàng: – Vào đây em…

Nàng: – Dạ.

Chàng lấy chai Gordon và lon côca. Nàng ngồi xuống. Chàng đẩy quyển sách ra giữa mặt bàn.

Chàng: – Hôm qua anh đã gặp anh bạn. Mọi chuyện sẽ tuyệt đối bí mặt. Nếu không có gì thay đổi thì sáng thứ hai tuần tới.

Nàng: – Em cảm ơn anh.

Chàng: – Lần sau em nên giữ mình. Mà này nếu không có gì đáng ngại anh hỏi, cậu ta đâu.

Nàng: – Không, bạn ấy không có lỗi.

Chàng: – Cùng lớp mười hai phổ thông hả?

Nàng: – Vâng.

Chàng: – Em yêu cậu ấy lắm à?

Nàng: – Em không biết. Chỉ hơi mên mến. Chuyện em bị bạn ấy sợ lắm. Có lẽ do chúng em tò mò.

Chàng bật cười. Nàng xấu hổ.

Chàng: – Chuyện em đến đây. Em có kể cho cậu ấy không?

Nàng: – Em không dám kể.

Chàng: – Em xử sự đúng đấy. Anh giúp em là chuyện rất tế nhị, ở mức độ nào đó, anh không muốn bị hiểu lầm.

Nàng: – Em phiền anh quá.

Andre đứng lên trầm ngâm đi quanh nhà. Dieter Borhlen đang hát bài Atlantic is calling SOS for love.

Chàng: – Anh muốn nói với em chuyện này nhưng hơi ngại.

Nàng: – Vâng.

Chàng: – Sáng nay anh có qua một nhà người quen là bác sĩ đông y. Ông ấy giỏi lắm. Học trò yêu nhất của một giáo sư đầu ngành. Anh kể sơ qua chuyện em, nói dối em là người yêu. Ông ấy rất quí anh, nói là có một phương pháp day huyệt đoản kinh.

Nàng: – Vâng.

Chàng: – Có nghĩa là không cần đến bác sĩ, anh cũng có thể giúp cho em khỏi.

Nàng: Trời ơi, tốt quá.

Chàng: – Phương pháp khá phức tạp, tuy nhiên xác suất không lớn. Nhưng nếu không được thì đằng nào vẫn phải nhờ bạn anh. Còn nếu được.

Nàng: – Vâng anh cứ thử đi.

Chàng: – Anh đang tham khảo thêm một số yếu quyết trong sách này. Nó là sách đã bị thất truyền của một danh y đời Tống. Ngày xưa chưa có bệnh viện nên ông ta nghĩ đến phương pháp này để giúp đỡ những phụ nữ trót bị. Nêú em tin.

Nàng: – Em tin anh lắm lắm.

Chàng: – Ngay bây giờ chúng thử nhé. Vì chuyện của em càng để lâu càng bất lợi.

Nàng: – Vâng.

Chàng: – Em đưa tay đây. Nào, vén tay áo lên. Ðây là huyệt khúc trì dẫn đến mạch Thiếu âm. Tay áo em chật quá. Hay em cởi áo rồi quay lưng lại.

Nàng run tay cởi từng khuy. Chàng kéo rideaux. Khán giả không nhìn thấy gì.

Tiếng chàng: – Chỗ này em có thấy đau không?

Tiếng nàng: – Dạ, không.

Tiếng chàng: – Chỗ này.

Tiếng nàng: – Dạ, hơi đau đau.

Tiếng chàng: – Em nằm xuống đi.

Âm nhạc chợt méo. Có lẽ do yếu điện hoặc băng thu tồi.

Tiếng nàng: – Ðừng, anh Andre. Sao lại làm thế ạ.

Ðèn tắt.

Sáu giờ chiều của hai ngày sau, ánh sáng nhờ nhờ. Vẫn căn phòng đó. Rideaux được cất đi. Nhạc đang vang một khúc ca nào đó của Trịnh Công Sơn. Chàng và nàng nằm ôm nhau trên ghế salon dài, chăn đắp đến tận ngực.

Nàng: – Liệu bác sĩ có làm đau lắm không?

Chàng:

(Ðang hút thuốc) – Theo anh phải chịu đựng.

Nàng: – Phương pháp của anh thất bại rồi.

Chàng: – Anh đã thông báo trước cho cho em mà. Nàng: – Không, anh thật tốt.

091026cohoicuachua

Mấy đêm nay lúc nào em cũng mơ thấy anh.

Chàng: – Sáng thứ hai em đi đến chỗ anh đã chỉ. Anh sẽ ở ngoài chờ em xong. Anh ngồi ở quán café chênh chếch bên đường. Anh dặn thêm, chuyện này em không được kể cho bất cứ ai.

Nàng:

(quàng tay qua cổ chàng) – Vâng, không bao giờ em kể.

Advertisements
Posted in: VĂN NGHỆ