“Chim” không nổi giận vì bận cứu người chơi?

Posted on 17/03/2014

0


imagesCA91MUPF

Lời mới của “Tự nguyện” (mong tác giả thứ lỗi vì một chút đùa vui).

Nếu là chim, tôi sẽ chỉ là loài chim…Flap?
Nếu là hoa, tôi sẽ làm một đoá hoa pha-lê (Swarovsky)
Nếu là mây, tôi sẽ làm một vầng mây Gúc (Google “cloud” Drive)
Nếu là người, tôi sẽ hát…Karaoke”

Biết đâu, với cái tâm thế khá đặc biệt của tác giả trò chơi, ngày nào đó sải cánh dặt dẹo của “chú chim chấp chới” Flappy Bird sẽ được bay cao hơn ở một tầng mây của đại bàng thực thụ.

Liên quan:

Bảo Bảo

Bài đã đăng trên Tuanvietnam, 18 Feb 2014.

Chim chấp chới thay thế chim nổi giận

Nhắc tới chim trên thế giới game gần đây, có lẽ hình ảnh quen thuộc nhất sẽ là những chú chim màu vàng, đỏ trong trò chơi nổi tiếng Chim nổi giận (“Angry Birds”). Nổi tiếng tới nỗi lũ chim được hãng phát hành game là Rovio mang ra ngoài màn hìnhđiện thoại và máy tính để kinh doanh hình ảnh không khác nào đội bóng hoàng gia Real Madrid kinh doanh các sản phẩm có tên tuổi của C. Ronaldo.

Chỉ trong một hai tháng trở lại đây, Chim Nổi giận đã phải nhường chỗ cho một chú chim khác trong game Chim chấp chới (Flappy Bird). Tên là chấp chới nhưng game này luôn vững chắc số 1 trên Apple Store và Google Play, với ngót 50 triệu lượt tải về, trước khi bị tác giả khai tử.

untitled99Đơn độc, không có kẻ thù, không bạn đồng hành, thách thức chính của Chim chấp chới dường như thể hiện ngay ở tên gọi. “Chấp chới” tự thân đã thể hiện sự phập phù trong hành trình của nhân vật chính. Không rõ đích đến, trở ngại trong hành trình nằm ngay ở khả năng tồn tại của chú chim và chỉ lơi lỏng (thực tế đa phần do mỏi tay) là số phận của chim trong lượt chơi game kết thúc. Cái an ủi người chơi là một số điểm nào đó được lưu lại. Và bản thân số điểm ấy lại trở thành một thách thức, cho lần chơi sau.

Thành công của Flappy Bird giống như một sự khẳng định, cái khó nhất trên đời là “vượt lên chính mình”. Điểm hấp dẫn của game vô thức nằm ở sâu trong tâm lý con người, vô hình chung tạo nên một tác dụng ngoài dự kiến. Việc người ta buộc phải chơi đi chơi lại vì sức hút tự thân đó đã trở nên một mối nguy, trước hết là số phận của những chiếc điện thoại cài đặt game, sau đó là chính bản thân người chơi.

Chim chấp chới không nổi giận, cũng không bận kiếm tiền

Thành công của game mang lại cả phản ứng hâm mộ lẫn song song là sự chỉ trích thái quá vào tác động tiêu cực của game. Có những phản hồi và chỉ trích đọc xong có thể khiến người nhận được trở thành “chú chim nổi giận” chứ không phải chuyện chơi.

Phản ứng của người chơi được coi là lí do chính mà tác giả game, một lập trình viên người Việt Nam, rút Flappy Bird khỏi cả hai kho ứng dụng phổ biến nhất toàn cầu. Còn thực tế thì chàng trai này đánh giá rằng game của mình có thể gây nghiện, một trạng thái ảnh hưởng không tốt tới cuộc sống của người chơi. untitled

Thật lạ lùng. Nếu chỉ cần nhìn vào các ứng dụng trên điện thoại thông minh, chắc chắn ai cũng có thể thấy việc được phổ biến rộng rãi là kỳ vọng hàng đầu của các nhà phát triển ứng dụng. Kèm theo đó sẽ là các khoản thu nhập (mà qua thành công của Flappy Bird mới được nhắc tới nhiều) rõ ràng là khá béo bở. Còn ở quy mô của những hãng game lớn, việc người chơi bị “ràng buộc” vào thế giới game do mình tạo nên, gần như là một điều sống còn cho công cuộc kinh doanh của họ.

Nhìn lại thị trường game Việt Nam trong chục năm qua, có thể thấy rõ điều đó. Từ một lĩnh vực mang tính giải trí, với internet, game online đã trở thành một ngành công nghiệp vô cùng hấp dẫn, kéo theo hàng chục triệu người chơi. Số khách hàng này tạo nên thị trường khổng lồ mà cả các hãng game nội địa và nước ngoài đều mong giành giật. Gỉa sử người chơi có “nghiện”, thì nhà phát hành game sẽ là bên thu lợi nhiều nhất, với số thời gian mà người chơi phải trả quyđược ra cả tiền ảo lẫn tiền thật. Thế nên khi có sự vụ gì xảy ra, ví dụ game thủ lỡchết vì chơi game quá đà, các hãng phát hành game cũng chỉ xuê xoa.

Khác với Flappy Bird, một trò chơi mà theo thổ lộ của tác giả được soạn ra để người chơi trong vài phút giải trí, có thể dừng chơi bất cứ lúc nào, các trò chơi trực tuyến trên máy tính được thiết kế có kết cấu tầng tầng lớp lớp hơn rất nhiều. Người chơi muốn vượt qua các thử thách trong game để đến đích, cần phải “cày cuốc” trong nhiều giờ để lên le-vồn (level), kiếm thực nhiều bảo bối, “giết” thực nhiều đối thủ trong game. Những giờ chơi đó không dễ đi tắt được, mà phải đi qua quãng đường do nhà phát triển game định sẵn. Xét ởmột góc độ nào đó, họ có thể định lượng một cách áng chừng được một người chơi trung bình phải dành bao nhiêu giờ để “cày” game nếu muốn chơi từ đầu tới cuối. Doanh thu cơ bản của game nằm ở đó và giả sử càng nhiều người “nghiện” game, cơ hội kiếm tiền càng cao. imagesCA9Q4G1R

Báo chí từng phát động những đợt chỉ trích game online khá rầm rộ, trong đó, các nhà khoa học có đưa ra những phân tích về tác hại của game tới sự phát triển về tâm thần và thể chất của giới trẻ Việt Nam (vốn đã không có những ưu việt tự nhiên so với thế giới). Ví dụ như Bác sĩ Nguyễn Minh Tuấn, Phó Viện trưởng Viện Sức khỏe tâm thần quốc gia, từng đề cập tới tỉ lệ rất cao bệnh nhân nghiện game sau đó nghiện thêm các chất gây nghiện khác, được coi là tình trạng “đa nghiện. Hay một quan chức cao cấp, Bà Phạm Phương Thảo (Chủ tịch HĐND TP.HCM) từng nhận định, “Game online nguy hiểm không kém rượu, thuốc lá, một số mặt tương đương với ma túy”. Tuy nhiên, những đợt chỉ trích này không đủ để giảm cung và cầu đối với game onlie, vì những lợi ích không hề nhỏ mà thị trường này mang lại. Có những lúc, phía phát hành game còn phản phaó ngược, cho rằng sự xiết chặt các quy định quản lí game ảnh hưởng tới đóng góp của ngành công nghiệp này vào nền kinh tế.

Nếu là chim, anh sẽ chỉ là loài chim…Flap?”imagesCA6T2ZSA

Trở lại với câu chuyện được coi là thần kì, dù ngắn ngủi, của “chú chim chấp chới”. Rõ ràng, nếu lí do lo ngại tác hại của game đối với người chơi là thật, Nguyễn Hà Đông đã cho thấy sự khác biệt lớn, và hiếm, của mình so với câu chuyện của các hãng phát hành game. Tuy so sánh là khập khiễng, vì một bên là một cá nhân và một bên là thực thể kinh doanh chuyên nghiệp, nhưng cả hai đều có điểm chung là nếu càng nhiều ngươì chơi, hoặc người chơi “cày” càng lâu thì đều thu được tiền, từ quảng cáo (đối với Flappy Bird) hay từ thẻ chơi game (đối với các trò chơi trực tuyến).

Ở góc nhìn bình thường, dường như mọi người đều có phần tiếc nuối cho chàng trai Việt Nam đang có cơ hội kiếm được rất nhiều tiền. Có người còn cho rằng, cần phải vượt qua những áp lực để “bản lĩnh” hơn. Để làm giàu cho mình, và mang danh cho…Việt Nam.

Song đọc những dòng Twitter của Hà Đông thì có lẽ người ta phải nghĩ khác. Khó có thể kết luận một người dám sống với bản ngã của mình là thiếu bản lĩnh.

Và có lẽvề chuyện vật chất thì những người quan tâm đã mải mê chú y’ hết vào nhà vôđịch Flappy Bird, cũng không cần phải lo nhiều cho chàng trai trẻ. Với Super Ball Juggling và Shuriken Block, hai game tương tự từng đứng trong Top 10 của bảng free game apps, dù bớt đi chú chim kia, Hà Đông vẫn có những chú gà đẻ trứng vàng. Quan trọng hơn, anh có thể tiếp tục niềm đam mê của một nhà phát triển phần mềm ứng dụng mà không bị sa vào những áp lực ngoại lai đốt thời gian không kém gì Flappy Bird đối với những nguời “nghiện” nó.

Vì thế, với những người tin vào Nguyễn Hà Đông và .GEAR Studio (cái tên rất động, khiến ngươì ta có thể nghĩ tới động tác “vào số” của các loại xe), hẳn là họ sẽ mong rằng sự khai tử chú chim chấp chới kia sẽ không phải là “Game Over”.

Biết đâu, với cái tâm thế khá đặc biệt của tác giả trò chơi, ngày nào đó sải cánh dặt dẹo của “chú chim chấp chới” sẽ được bay cao hơn ở một tầng mây của đại bàng thực thụ.

imagesCAX9U9W3